Phục hồi từ bạch cầu mãn tính sau khi được chẩn đoán với một năm để sống

Fucoidan đã cứu tôi ở thời điểm quan trọng!

Cách đây năm năm, tôi phát hiện ra tôi mắc bệnh bạch cầu, đó là căn bệnh ung thư máu. Tôi đã rất đau khổ vì bệnh thiếu máu và chóng mặt, và nướu răng của tôi thường xuyên sưng lên. Thỉnh thoảng tôi bị sốt cao và cảm thấy mệt mỏi. Sau vài lần xét nghiệm, bệnh viện chẩn đoán tôi mắc bệnh bạch cầu tủy xương mãn tính hoặc sự gia tăng các tế bào ung thư trong tủy xương. Như vậy, tôi đã nhập viện và bắt đầu điều trị, tôi đã trải qua quá trình hóa trị và điều trị bằng chất kháng thể.

Mặc dù, tình trạng bệnh của tôi không được cải thiện nhưng nó cũng không tệ hơn. Sau một năm điều trị, tôi đã được xuất viện và về nhà. Tuy nhiên, đã có biến động đáng kể trong những năm tiếp theo. Sự tích tụ của nhiều yếu tố lâu nay là nguyên nhân gây ra rạn nứt giữa tôi và chồng tôi, và cuối cùng chúng tôi ly dị. Chúng tôi có hai người con, đứa con gái lớn thì đến sống với tôi, khi đó nó mới bắt đầu học trung học cơ sở. Hai mẹ con tôi đã chuyển đến nhà bố mẹ đẻ của tôi sống.

Tháng 5 năm ngoái, tôi cảm thấy rất đau trong lá lách và tôi đã phải nhập viện lần thứ hai. Bệnh bạch cầu tủy xương mãn tính đã trở thành cấp tính, tôi đã phải chịu đựng những cơn cấp tính, căn bệnh mà đã được các bác sỹ cảnh báo với tôi.

Bệnh bạch cầu tương đối ổn định chừng nào mà nó tiếp tục mãn tính. Một khi nó đã tiến triển và ảnh hưởng nghiêm trọng đến các tế bào tạo xương, bệnh nhân hầu hết có, tối đa, một năm để sống. Trong trường hơp này, ghép tuỷ xương được xem xét phương pháp duy nhất để sống sót. Trong trường hợp của tôi, tuy nhiên, chúng không thể tìm người hiến tặng thích hợp. Do đó, tôi đã phải chịu điều trị với giảm cơn đau, giảm triệu chứng, thự hiện phương pháp hoá trị phức tạp sau khi duy trì bình thường hoá bệnh của tuỷ xương. Tuy nhiên, điều trị này có các tác dụng phụ mạnh vào chức năng gan của tôi và tôi cũng trở thành gây buồn nôn. Tôi cảm thấy như thể mỗi đợt chữa bệnh đang đưa tôi một bước đến gần hơn đến chết.

Nhờ con gái, tôi biết đến fucoidan

Khoảng ba tháng sau khi tôi bị tiến triển ảnh hưởng tế bào tạo xương, con gái tôi đưa tôi fucoidan. Cháu đã bắt đầu đi làm và chỉ có thể gặp tôi ở bệnh viện chỉ vào cuối tuần. Tuy nhiên, ngày hôm đó cháu đến viếng thăm tôi vào một ngày trong tuần. Cháu nói đã tìm được fucoidan, một loại thức ăn sức khỏe, trên Internet. Chưa biết nó là gì. Tôi tham khảo ý kiến bác sĩ của tôi về fucoidan.

Ông ấy đã nói,” vì con gái bạn chịu khó tìm nó cho bạn, tại sao bạn không thử? ” Ông ấy nghe hoàn toàn rất lạ, và tôi chưa nghĩ nó sẽ hiệu dụng. Dù sao chăng nữa, tôi bắt đầu uống tám viên cùng một lúc, ba lần một ngày, cũng như con gái tôi dặn tôi. Sau đó các tác dụng phụ của thuốc điều trị ung thư dần dần giảm. Tôi vui chỉ để tống khứ các tác dụng phụ, nhưng tôi cũng có thể nói cơ thể của tôi đang cải thiện. Những cơn đau trở thành ít mỗi ngày. Ở điểm này tôi đã dùng fucoidan cho khoảng một tháng.

Sự tiến triển

Vào tháng chín năm ngoái, các bác sỹ đã tạm dừng các liệu pháp điều trị ung thư và bắt đầu theo dõi sự tiến bộ trong người tôi. Số lượng bạch cầu và tiểu cầu trung tính không còn hạ xuống và đã nằm ở mức ổn định bình thường. Họ còn nói rằng các tế bào tạo máu của tôi đã có sự chuyển biến tích cực. Tôi không thể nói hết những gì đang xảy ra trong cơ thể của tôi, nhưng tôi đã có được cảm giác ăn thấy ngon miệng với khẩu phần ăn của tôi. Bác sỹ căn dặn tôi nên đề cao cảnh giác.

Như bác sỹ đã giải thích cho tôi biết, ung thư bạch cầu là căn bệnh nguy hiểm, nó khiến cho người mắc bệnh phải sống chung với nó suốt cả đời không thể điều trị hết. Tuy nhiên, tôi đã có thể vượt qua được những giai đoạn khủng hoảng đó, trong khi dự đoán tôi chỉ có thể sống thêm một năm nữa. Tôi đã chịu ơn của Fucoidan! Nó đã đem đến cho tôi một cuộc sống bình thường trở lại. Tôi hiểu rõ được giá trị niềm vui từng phút, từng giây khi tôi được cứu sống. Cảm ơn Fucoidan!

[Fuki Omura, thất nghiệp, nữ, 42 tuổi, Higashi kurume City, Tokyo, Nhật Bản]

  • Chia sẻ:

Bình luận