Fucoidan và ung thư vú

Chiến thắng bệnh ung thư vú sau khi điều trị không có hiệu quả tại hai bệnh viện nhờ sử dụng Fucoidan mà không phải trải qua phẫu thuật.

Vào mùa hè cách đây hai năm, trong một lần đi bơi, tôi phát hiện ngực trái của mình có một khối u. Tôi đã tức tốc kể lại với bạn vì tôi nghi rằng có thể mình đã bị ung thư vú, bởi vì cô của tôi cũng đã từng phải phẫu thuật vì ung thư vú. Sau khi về nhà tôi đã kiểm tra lại theo các bước hướng dẫn mà tôi học được từ trung tâm chăm sóc sức khỏe. Nhưng tôi cũng không thể khẳng định nó có bất thường hay không? Tôi nên đi kiểm tra ở bệnh viện nhưng tôi rất lười vì cảm thấy mình không có triệu chứng gì lạ. Tôi không muốn nghĩ mình sẽ bị ung thư. Một năm sau, ngực trái của tôi bị sưng lên và có những nốt đỏ, ngay cả dưới nách cũng có một khối u. Tôi liền đến bệnh viện.

Chưa khám nhưng chỉ cần nhìn ngực tôi nét mặt bác sĩ đã có những biểu hiện khác. Có thể ông đưa ra kết luận chưa đúng nhưng linh tính của ông có vẻ chính xác. Tôi đã bị ung thứ vú. Có nhiều tổn thương trong đó có tổn thương có đường kính lớn hơn 0.8 inch. Bác sĩ cho rằng cắt bỏ hoặc không cắt bỏ các tổn thương đều rất khó. Ông ta đề nghị dùng liệu pháp nội tiết trước khi hóa trị vì tôi đã trải qua thời kỳ mãn kinh. Tôi cảm thấy yên tâm vì mình không phải nằm viện để điều trị. Tuy nhiên, tôi cũng không chắc liệu có chữa khỏi không? Bác sĩ bảo tôi cần phải dùng thuốc chống lại hooc môn sinh dục nữ.

Khi tôi còn học cấp ba cô tôi đã phải phẫu thuật vì bị ung thư nên tôi rất sợ. Cuối cùng sự sợ hãi đã trở thành hiện thực. Tôi đã sử dụng thuốc chống hooc môn sinh dục nữ tại nhà nhưng cũng không có tiến triển gì. Thất vọng, tôi quyết định đi kiểm tra tại một bệnh viện mà người quen của tôi đã giới thiệu. Họ nói phẫu thuật rất khó, tôi nên điều trị bằng tia xạ và hóa trị. Bác sĩ giải thích liệu pháp nội tiết không có hiệu quả đối với trường hợp ung thư có tính chất di căn.
Ông ta nói “ Có thể bệnh viện đó không có đủ bác sĩ X quang nên không thực hiện xạ trị”. Qua lời giải thích đó làm tôi không có ấn tượng tốt về bác sĩ.
Nhưng tôi là một bệnh nhân tôi không thể lựa chọn bệnh viện điều trị theo cảm tính của mình. Tôi đã kiểm tra ở bệnh viện thứ 2 và bắt đầu sử dụng phương pháp điều trị bằng tia xạ và hóa trị.

Bác sĩ muốn “giảm bớt các tổn thương bằng cách kết hợp hai phương pháp điều trị này hơn là cắt bỏ vú.” Tuy nhiên, điều trị bằng tia xạ hay hóa trị đều không có kết quả. Trái lại, các tác dụng phụ của hóa trị làm cho tôi yếu dần và tôi nghĩ cơ thể mình sẽ không chịu được. Tôi được chỉ định uống dung dịch hỗn hợp ba loại thuốc chống ung thư. Ngay lập tức, sau khi hóa trị tôi bị thiếu máu, nôn mửa và rụng tóc. Tôi đã điều trị trong một tháng nhưng bệnh vẫn không giảm được chút nào. Cô tôi đến thăm tôi trong tình trạng sức khỏe tôi rất tệ. Như tôi đã nói, cô tôi bị ung thư vú và phải cắt bỏ chúng đã được một thời gian dài. Nếu như có thể giữ lại được ngực của cô thì không có gì phải phàn nàn khi nói “cô là một người bị ung thư vú còn sống sót.” Cô tôi khuyên nên dùng thử Fucoidan mà cô đã dùng để ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư mới.

Tôi lấy một lượng nhỏ cho vào miệng, nó có mùi giống kombu. Tôi nghi ngờ liệu những viên thuốc này có chữa được bệnh ung thư? Dù sao đi nữa tôi cũng nên thử. Chồng tôi cũng không tin vào các loại thực phẩm tốt cho sức khỏe nhưng một vài lý do anh khuyên tôi nên dùng thử Fucoidan. Cô và chồng tôi đã hỏi ý kiến bệnh viện và đề nghị được sử dụng Fucoidan kết hợp với thuốc điều trị ung thư. Bệnh viện dường như không đồng ý nhưng rất may bác sĩ điều trị cho tôi là người rất quan tâm đến các liệu pháp chữa trị khác nhau. Ông thuyết phục bệnh viện cho tôi được kết hợp điều trị bằng thuốc chống ung thư với Fucoidan.

Chồng tôi nói: “Có nhiều thực phẩm tốt cho cơ thể. Một số đã được chứng minh là có hiệu quả trong việc kết hợp dùng với thuốc chống ung thư và phương pháp hóa trị mặc dù không đạt hiệu quả 100%. Chúng ta nên sử dụng chúng một cách hợp lý và theo dõi hiệu quả của chúng”. Cuộc đời tôi như được xắp đặt gắn liền với Fucoidan, uống Fucoidan là cách duy nhất mà tôi có thể làm vào lúc này. Tôi cũng uống kèm thuốc điều trị chống ung thư theo toa. Đối với Fucoidan, tôi uống một ngày 3 lần, mỗi lần 10 viên. Thoạt đầu tôi nghĩ uống 10 viên một lần là quá nhiều nhưng để chống lại căn bệnh ung thư quái ác tôi đã quên đi khả năng uống thuốc quá liều. Bác sĩ đã cảnh báo với tôi về tác dụng phụ của thuốc điều trị ung thư kể cả thuốc mà tôi đang dùng có thể nó có ít tác dụng phụ hơn.

Trong vòng 10 ngày tôi bắt đầu thèm ăn. Tôi cần có một cơ thể khỏe mạnh để chống lại ung thư vì vậy tôi đã ăn những gì có thể. Tôi đã lấy lại cảm giác ngon miệng, không còn nôn mửa. Tôi thấy tình trạng sức khỏe của mình đang dần được cải thiện.

Trong vòng hai tháng hơn, tôi thấy khối u ở ngực và dưới nách nhỏ hơn. Những chấm đỏ không còn nữa. (Trong tôi lóe lên tia hy vọng). Sau 3 tháng tôi xuất viện, nhưng bệnh ung thư vẫn không hoàn toàn được chữa trị hết. Để cải thiện sức khỏe , bác sĩ đã hướng dẫn tôi phương pháp điều trị tại nhà. Ông nói: “Tôi không biết hiệu quả là do thuốc điều trị ung thư hay do Fucoidan nhưng tôi tin chắc bạn có thể chiến thắng được căn bệnh ung thư”. Tôi rất vui vì được là bệnh nhân của ông. Lúc đầu tôi không có ấn tượng tốt về bệnh viện và bác sĩ.

Nhưng sau đó suy nghĩ của tôi về họ hoàn toàn khác. Ai có thể trách tôi?

Vào tháng tư, sau sáu tháng dùng Fucoidan và ba tháng điều trị tại nhà tôi đã tái khám. Dẫu sao tôi cũng có nhiều tiến bộ hơn lần khám trước. Tôi rất vui khi nghe bác sĩ nói: “Mặc dù vẫn còn các vết thương nhưng ung thư đã hoàn toàn biến mất.” Tôi nhìn chồng tôi, nắm chặt tay anh và bật khóc. Bác sĩ của tôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Ông nói: “Số lượng bệnh nhân ung thư chiến thắng được căn bệnh này nhờ vào các biện pháp chữa trị dân gian gồm cả thực phẩm chức năng như Fucoidan tăng lên”.

“Ngoài những khả năng tuyệt vời của Fucoidan, tôi nghĩ ý chí của bạn đã giúp bạn đánh bại được căn bệnh quái ác này”. Ông khuyên tôi nên tiếp tục sử dụng Fucoidan để ngăn ngừa sự phát triển của các tế bào mới. Tôi không phản đối vì mình không có ý định từ bỏ sử dụng Fucoidan. Nhìn lại, tôi có thể mỉm cười vì đã trải qua cơn ác mộng mà đã ám ảnh tôi trong suốt hai tháng sau lần chẩn đoán đầu tiên. Tôi cho rằng nó cũng quan trọng nếu bệnh nhân tìm được một bệnh viện tốt và một bác sĩ tốt.

[Eriko Nakamura, nội trợ, nữ, 53 tuổi, sống tại thành phố Takamatsu, Kagawa, Nhật Bản.]

  • Chia sẻ:

Bình luận