Fucoidan trong cuộc chiến chống lại ung thư bàng quang

Tôi may mắn được biết đến Fucoidan.

Ba mươi năm kể từ ngày tôi rời khỏi Chiba về sống tại Akita và lập gia đình. Tôi không sống cùng mẹ chồng bởi vì tôi thích có một cuộc sống riêng tư. Mẹ chồng tôi đã 80 tuổi nhưng bà rất khỏe. Bà luôn muốn quản lý mọi thứ từ công việc nhà đến việc nuôi dạy con cháu. Cách đây 5 năm khi tôi được biết mình bị ung thư bàng quang và phải vào viện điều trị, thời gian này bà rất tốt với tôi. Nhưng đó chỉ là ung thư giai đoạn đầu nên tôi có thể căt bỏ chúng bằng phương pháp nội soi. Tôi phải nằm viện điều trị 2 tháng. Tôi không bao giờ quên được cảm giác khủng khiếp bằng phương pháp hóa trị trước và sau khi phẫu thuật. Thuốc điều trị ung thư làm cho tôi cảm thấy cơ thể mình không còn phải là của mình nữa. Tôi đã mất hết cảm giác và luôn cảm thấy khó chịu ở dạ dày. Trong suốt thời gian điều trị mẹ chồng tôi đã chăm sóc cho tôi rất chu đáo.

Tuy nhiên, khi tôi xuất viện thái độ của bà đối với tôi hoàn toàn khác. Bà nói với hàng xóm rằng tôi bị ung thư là do di truyền. Tôi thường chịu đựng sự cằn nhằn của bà. Những đứa trẻ cảm thấy khó chịu với thái độ của bà. Thời gian trôi qua, từ tháng 1 tôi đã không còn thói quen đi kiểm tra thường xuyên. Năm năm kể từ lần phẫu thuật sau cùng, giờ đây căn bệnh ung thư đã trở thành ác tính. Bác sĩ cho rằng có thể tôi phải phẫu thuật bàng quang. Chồng tôi rất lo lắng khi biết được tin này. Nhưng dường như mẹ chồng tôi không hề thông cảm với tôi.

Bà nói “ Tôi là người đã phản đối cuộc hôn nhân này. Tôi muốn khẳng định quyền lực của mình. Tôi biết không có con dâu nào chết trước mẹ chồng”. Tôi chỉ có một khối u nên tôi chưa chết. Tôi muốn sống, đơn giản tôi muốn nói lời cuối với bà. Tôi đã không liên lạc với người thân của mình kể từ khi ba mẹ tôi mất nhưng giờ đây tôi phải thông báo với họ về tình hình sức khỏe của mình. Anh tôi đã đến thăm tôi trước khi tôi vào viện một ngày và mang theo Fucoidan. Anh cho biết, ba vợ của anh bị ung thư dạ dày nhưng đã chữa khỏi nhờ vào Fucoidan.

Tôi cũng được biết có nhiều loại thực phẩm có khả năng chữa trị ung thư nhưng tôi không thể tin có loại thực phẩm có thể chữa được ung thư. Qua cuộc nói chuyện của chúng tôi bà cho rằng: “Nếu có loại thuốc tốt như vậy thì ai cần đến bác sĩ và bệnh viện”. Lời của bà như thách thức tôi, tôi muốn chữa trị ung thư bằng mọi cách có thể. Tôi nghĩ quyết định này có thể giúp được tôi. Bạn sẽ không bao giờ đoán trước được cái gì sẽ mang đến may mắn cho bạn. Tôi bắt đầu uống viên Fucoidan mà anh tôi đã đưa cho tôi. Tôi uống 30 viên một ngày đó là một liều mạnh. Tôi không có bất kỳ triệu chứng nào của bệnh ung thư nên tôi không chắc sẽ tìm thấy dấu hiệu của sự cải thiện. Dù sao đi nữa tôi chỉ uống Fucoidan.

Tôi vào viện để kiểm tra. Bác sĩ quyết định hóa trị dùng BCG để chữa bàng quang. Theo quy tắc tiêm 80mg vi khuẩn lao yếu với nước vào trong bàng quang. Tôi phải tiêm hàng tuần và tiêm trong tám tuần. Bác sĩ đã cảnh báo sẽ có những tác dụng phụ. Theo lời ông nói, tuần đầu tiên tôi cảm thấy rất khủng khiếp. Tôi thường đi tiểu nhưng sau khi tiểu tôi cảm thấy đau ở bàng quang. Tôi lo sợ khi thấy trong nước tiểu có máu. Tình trạng này giảm dần với các lần tiêm tiếp theo. Theo bác sĩ tác dụng phụ xảy ra là dấu hiệu cho thấy thuốc đã bắt đầu có hiệu quả.

Vì vậy, không có bất kỳ tác dụng phụ nào đáng sợ để làm cho tôi lo lắng mọi thứ sẽ diễn ra không tốt. Qua kết quả kiểm tra bác sĩ khẳng định rằng thuốc đang hoạt động. Ông cho biết khối u đã dần dần co hẹp lại. Tôi đã dùng Fucoidan trong tám tuần liền cùng với thuốc điều trị chống ung thư. Trong quá trình điều trị, mọi người nói rằng sức khỏe của tôi đã dần hồi phục. Vì vậy tôi không quá lo lắng. Đúng như tôi mong đợi, bác sĩ cho biết khối u không thể nhận thấy bằng mắt thường. Một tháng sau tôi xuất viện. Bệnh ung thư đã hoàn toàn được chữa khỏi.

Mẹ tôi trông nom nhà cửa khi tôi nằm viện nên trông bà có vẻ mệt mỏi. Bà nghỉ ngơi nhiều hơn sau khi tôi trở về. Bà nằm lì trên giường và không đi khám bác sĩ theo lời khuyên của chồng tôi. Tôi bớt căng thẳng vì ít có thời gian gặp bà nhưng tôi hơi lo lắng. Tôi nghĩ có nên khuyên bà dùng Fucoidan để sức khỏe bà được tốt hơn. Tôi không biết liệu bà có lắng nghe tôi? Chắc chắn bà sẽ từ chối, đó là một sự mất mát của bà.

(Keiko Yokota, 63 tuổi, nội trợ, sống ở thành phố Omagari, Akita Nhật Bản)

  • Chia sẻ:

Bình luận